ZIDANE: DI SẢN VÀ TƯƠNG LAI

Zidane mãi mãi vẫn là một cái tên để bàn luận trong thế giới những người yêu bóng đá. Bàn luận đúng nghĩa chứ không phải con người để gây tranh cãi như Cristiano Ronaldo hay Messi, những thiên tài đương đại mà một nửa là ủng hộ viên, một nửa là những kẻ thù ghét. Với Cristiano Ronaldo và Messi, những kẻ thù ghét họ sẽ chỉ nhìn thấy sự thù ghét, và sẵn sàng bị nó che mờ mắt để phủ nhận tài năng mà họ đã có, đã minh chứng, đã ghi dấu. Cũng đơn giản thôi, vì họ bị đẩy thành 2 mũi đối đầu nhau suốt cả 1 thập niên dài, đối đầu đến mức kẻ thích người này chính là kẻ ghét người kia và ngược lại.

Còn Zidane thì khác. Những người không thích Zidane thì đầy rẫy nhưng không ai phủ nhận được ông. Và ông chỉ cần 1 trận thôi, trận thắng Brazil ở World Cup 2006, để thuyết phục tất cả. Đó chính là trận đấu đẹp nhất của Zidane trong sự nghiệp, khi ông khiến cả dàn sao Brazil, từ Ronaldo cho tới Ronaldinho, đều trở thành vai phụ. Và chính từ sự ghi nhận mà Zidane đã có ấy, người ghét Zidane gần như là không có, kể cả khi ông húc đầu vào ngực Materazzi ở chung kết năm ấy, cú húc đầu mà nhiều người cho rằng “ngu dốt, ích kỷ, ngạo mạn và thiếu chuyên nghiệp”. Họ có thể không ưa Zidane chứ họ không thể ghét ông. Đơn giản, Zidane là một cá nhân “lưỡng diện”: có cả khuôn mặt thánh thần lẫn khuôn mặt của qủy dữ.

Bây giờ Zidane đang nghỉ ngơi, sau khi đã trở thành HLV vĩ đại nhất của Real Madrid kể từ kỷ nguyên Florentino Perez. Ông sẽ có chọn lựa nào? Đó hầu như vẫn là một bí ẩn, nhưng bí ẩn ấy nhiều khi không khó đoán. Song, Zidane có về đâu đi nữa, thứ ông để lại cho đến bây giờ vẫn là một di sản quá lớn, một di sản mà chúng ta sẽ còn phải nhắc tới rất nhiều.

38405058_295501421200518_1643889627213332480_o

DI SẢN Ở REAL

Người ta nói về Zidane bằng hai tiếng “may mắn” rất nhiều lần rồi kể từ khi ông ngồi lên ghế huấn luyện ở Santiago de Bernabeu. Cái sân vận động ấy có thể sẽ được đổi tên thành Florentino Perez không biết chừng, nếu như 3 chức vô địch Champions League liên tiếp mà ZIdane mang lại là nền móng để Lopetegui hoặc HLV nào đó sau này kế tục được và vượt qua thành tựu của Real thập niên (19)50s. Nhưng đó là chuyện của xa vời. Chuyện của Zidane không phải là may mắn. Không có ai may mắn liên tục đến thế suốt 3 lần liền. “Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai”. Người ta vẫn nói thế mà tại sao cái phúc trùng lai của Zidane lại bị coi là một chuỗi may mắn phủ nhận toàn bộ nỗ lực.

Zidane thực chất không thể hiện ra một diện mạo bóng đá rõ ràng, như Pep Guardiola, như Mourinho, hay như Jurgen Klopp. Người ta sẽ nói thứ bóng đá mà Zidane đã huấn luyện là thứ bóng đá gì, với đặc trưng nào? Thực sự khó định nghĩa, nhất là khi người ta vẫn xem bóng đá theo kiểu cũ. Thực ra, bóng đá hiện đại đã khác nhiều rồi. Những cái gọi là bản sắc, là diện mạo, là định tính sẽ ngày càng hiếm hoi hơn khi sự chia sẻ kiến thức ngày một dễ dàng hơn, tốc độ hơn, rộng và sâu hơn. Các HLV sẽ dịch chuyển gần hơn nữa về việc xác định triết lý bóng đá hơn là diện mạo lối chơi. Từ triết lý bóng đá mà họ theo đuổi ấy, họ có thể phát triển nó theo cách nghĩ riêng của mình. Đơn cử như triết lý Transitional Play (chuyển đổi nhanh trạng thái) chẳng hạn. Diego Simeone, Mourinho, Klopp, Ranieri, Pochettino… đều theo đuổi triết lý ấy nhưng cách thực hành của họ lại khác nhau rất nhiều. Và chính cách thực hành đó (chứ không phải diện mạo đội bóng) định nghĩa thứ bóng đá của họ.

Zidane không phải ngoại lệ. Và ông đã thể hiện nó ở ngay trong lần đầu tiên trong đời dẫn dắt một CLB lớn. Real dưới tay của Zidane là một đội bóng “nhuyễn thể”, một dạng thủy ngân. Nó không định hình cụ thể lối chơi mà sẽ để từng trận cầu, với từng đối thủ, định hình lối chơi ấy. Và thuỷ ngân là một thứ kịch độc. Đụng vào nó, các đối thủ tổn thương cũng là chuyện bình thường.

Phải thừa nhận rằng, Zidane hiện là một HLV thay người rất xuất sắc. Trận chung kết Champions League 2018 vừa rồi là một minh chứng rõ nét nhất. Bale không phải cầu thủ có được thể trạng tốt nhất và Zidane không để anh ta trong đội hình xuất phát. Nhưng khi trận cầu bước sang hiệp 2, với bàn gỡ 1-1 của Sadio Mane, quyết định đưa Isco ra sân và tung Gareth Bale vào sân đã thay đổi tất cả. Bale đã có bàn thắng như múa ballet, bàn thắng phế bỏ vị trí bàn thắng đẹp nhất lịch sử các trận chung kết Champions League của chính Zidane. Đó cũng là bước ngoặt để Liverpool không thể gượng lại nổi và Karius với sự bối rối của kẻ thua cuộc đã trở thành một kẻ bị chế nhạo đáng thương đến tận bây giờ.

Trận chung kết đó, hiệp 1 gần như Real không phô diễn hết khả năng của mình. Họ giữ một lối chơi bình thản mà mục đích của nó là để tiêu hao sức lực của một Liverpool luôn mang thói quen nhập cuộc ào ạt cùng lối chơi gegenpressing chủ yếu dựa trên những pha quây, chặn, áp sát ở phần sân của đối phương. Nhưng khi trận đấu đã trải qua 2/3 thời gian, đồng nghĩa với việc Liverpool không còn đủ sức để theo đuổi lối chơi điên cuồng đến kiệt sức kia, Zidane mới tiến hành thay người, và bắt đầu để Real thể hiện sự nguy hiểm của mình. Đó là sự may, hay là cái khôn ngoan của một con người quá lọc lõi trên những vận động trường?

1 năm trước đó, cũng chung kết Champions League, trước Juve, Real cũng không quá nhiệt ở hiệp 1. Zidane thừa hiểu mỗi đối thủ đã vào được đến bán kết, chung kết Champions League ở thời đại này đều tiềm ẩn những nguy hiểm vô cùng. Nếu xem thường đối thủ, vùng lên mà đá như vũ bão, cậy vào sức mạnh hàng công của mình mà ngạo mạn, rất có thể chính Real sẽ phải trả giá. Và hiệp 1 các trận cầu lớn của Real dưới thời Zidane luôn là khoảng thời gian họ muốn bào mòn thể lực đối thủ vì sự thiếu kiên nhẫn của đối thủ ấy. Đó cũng là lúc Zidane mổ xẻ những nhược điểm mới chỉ xuất hiện của đối thủ ở ngay trong trận cầu. Từ đó, các quyết định điều chỉnh chiến thuật ở hiệp 2, các quyết định thay người của ông mới được coi là chuẩn xác và tinh tế. Cái đó là may mắn, hay là sự lọc lõi của một một người khôn ngoan với bề dày kinh nghiệm trận mạc trên các vận động trường?

38509180_295501404533853_7113813156236886016_o

Vậy thì bây giờ, khi Zidane ra đi, ông có để lại một Real hoang phế hay không, nhất là khi Cristiano Ronaldo cũng sang Juve? Lopetegui sẽ có những phương án khác, cách tiếp cận khác, cũng có thể là triết lý khác và lối điều chỉnh trong trận cũng khác. Thành hay bại, đó là câu chuyện của tương lai nhưng có thể nói, không ai có thể phủ nhận được Lopetegui thừa hưởng một di sản rất lớn mà Zidane để lại. Đó là một Real không cần Ronaldo nhưng vẫn tiềm ẩn những sức mạnh đáng kể, mà đáng kể nhất là Asensio, con người đang để lại dấu ấn rất lớn, con người đã trưởng thành rất nhiều dưới bàn tay Zidane, và đang cho thấy một hình ảnh của Zidane trong màu áo trắng thời đầu thế kỷ 21.

Trong trận thắng Juve 3-1 ở ICC 2018, Asensio càng cho thấy anh là cầu thủ quan trọng thế nào với Real. Không phải như Ronaldo, một cầu thủ tấn công có xu hướng chơi dạt biên với kỹ thuật và tốc độ tuyệt vời của mình, Asensio chơi rộng hơn, như một ông chủ, một bộ não trên hàng công. So sánh Asensio với Zidane thời galactico 1.0 tất nhiên là khập khiễng, nhưng nói gì thì nói, với tầm hoạt động rộng, khả năng kiến tạo cùng ý thức hỗ trợ phòng ngự của mình, chính Asensio sẽ là ngôi sao lớn của Real kể từ mùa giải này. Nhìn cách anh chơi ăn ý với tân binh Vinicius, chúng ta có thể hình dung tại sao Real vẫn còn bình thản như thế sau khi Ronaldo ra đi. Chính sách chuyển nhượng cầu thủ dưới 23 tuổi mà họ theo đuổi đang cho thấy nó là một công thức hiệu quả và khoa học, nhất là khi cầu thủ bước vào độ chín nghề nghiệp từ sớm như ở thời đại này. Và một trong những người tạo dựng ra nền tảng ấy cũng là Zidane, người đã mang Varane về Bernabeu năm xưa để bây giờ, Varane đã là nhà VĐTG và có thể được xem là một trong những trung vệ hàng đầu thế giới hiện nay.

38503204_295501427867184_8108442949659918336_o

Đúng là Zidane ra đi để lại một Real không Ronaldo cho Lopetegui nhưng hãy nhìn vào cái trục Varane – Casemiro – Asensio mà ông để lại cho người kế nhiệm mình. Tất nhiên, Real còn Ramos, còn Kroos, còn Modric, còn Bale… nhưng cái trục kia mới đúng là di sản của Zidane đúng nghĩa. Có Zidane, Casemiro mới trở thành cầu thủ trụ cột của Real 3 mùa giải qua. Có Zidane, Asensio mới là cái cây lớn lên mà không sợ bị yếm thế bởi cái bóng quá lớn của Ronaldo – Bale. Họ mới là tương lai của Real, chứ không phải một cầu thủ đã ngoài tuổi 30 như Ronaldo, cầu thủ bây giờ chỉ còn là hoài niệm.

DI SẢN Ở LES BLEUS

Black – Blanc – Beur là cách mà người ta nói về tuyển Pháp suốt hơn 2 thập niên qua. Zidane là gì trong 3 chữ ấy? Ông là Beur, cách gọi ám chỉ những cầu thủ Bắc Phi. Và ông sẽ vẫn là một “beur” vĩ đại nhất của Les Bleus, một “beur” vẫn chưa thấy được ai sẽ là truyền nhân đủ sức chinh phục ngai vàng mà ông còn để trống.

Lẽ ra đã không thể có một Zidane như thế đối với bóng đá Pháp nếu số mệnh đã cho một lựa chọn khác. Và nếu số mệnh chọn lựa ngược chiều với những gì đã xảy ra, thậm chí chức vô địch lần thứ 2 ở Nga vừa rồi cũng chưa chắc đã tồn tại.

1953, mười bảy tuổi, chàng trai Smail Zidane bỏ xứ và làng, ngược lên phương bắc để tới nước Pháp. Ở Paris, ông đã phải ngủ ngoài trời tuyết lạnh trong tháng đầu tiên dù may mắn xin được việc làm ở 1 công trường xây dựng ở ngoại ô. Sau tháng đầu tiên, Smail chung tiền thuê một căn hộ và ở chen chúc cùng với những người cùng làng Aguemoune (miền bắc Algeria) cũng sang Paris lập nghiệp. Họ phải tằn tiện, phần lớn thu nhập đều được gửi về quê nhà cho gia đình. Họ không biết điều gì chờ đợi mình phía trước với thân phận của những người nhập cư đến từ thuộc địa của một đế quốc già nua. Với họ, mưu sinh là tất cả những gì họ nghĩ đến và tương lai cũng chẳng còn một khát vọng nào khác ngoài hai chữ mưu sinh ấy.

17/10/1961, một cuộc biểu tình tuần hành bất bạo động của những người Algeria ủng hộ Mặt trận giải phóng quốc gia (FLN, được thành lập năm 1954) xảy ra ở Paris. Đón tiếp dòng người ôn hoà ấy là những cảnh sát Pháp, với dùi cui, lựu đạn cay và súng. Cuộc đàn áp diễn ra gọn ghẽ, xác người đầy trên phố, xác người bị ném xuống sông Seine, dòng sông đỏ máu. 14 ngàn người nhập cư Algeria đã bị bắt giữ, Smail Zidane cảm thấy ngạt thở. Lần đầu tiên, nước Pháp với ông không chỉ còn là mưu sinh đơn thuần.

1962, Algeria giành được độc lập. Smail theo dòng người đi về phía Nam để hồi hương. Nhưng ông không bao giờ trở về được ngôi làng Aguemoune của mình. Ông kẹt lại ở Marseille, không phải vì lý do nào khác ngoài cái gọi là ái tình. Cô gái ấy tên là Malika, cũng đến từ Aguemoune. Và họ cưới nhau ở Marseille, chọn Castellane, khu ngoại vi phía bắc thành phố để sinh sống. Từ thân phận những người dân thuộc địa nhập cư, họ trở thành người nước ngoài trên đất Pháp. Nhưng 5 đứa con của họ thì không. Cả 5 đều là công dân Pháp hợp pháp sau này, mà người thứ 5 chính là Zinedine Zidane, người mà tháng 7/1998 gương mặt được chiếu trong hào quang ở Champs Elysees trong tiếng hô “Zizou Presidente” của hàng vạn cổ động viên Les Bleus.

Nếu biến cố tháng 10/1961 ấy, cái dòng sông máu ấy khiến Smail trở về Algeria thành công thì sao nhỉ? Ông có gặp bà Malika hay không? Nếu có gặp thì có sinh ra Zizou hay không? Và nếu có sinh ra Zizou, anh ta có chơi bóng đá hay không? Zizou có chơi bóng đá thì anh ta sẽ chơi cho màu áo nào: Algeria hay Pháp? Hàng loạt câu hỏi đó cho thấy số mệnh đã chỉ có 1 chọn lựa: Zizou phải là một “beur” của Les Bleus, và phải trở nên vĩ đại.

Cái thành phố mà Zidane lớn lên, thành phố mà người ta vẫn nói rằng “có 3 thứ quyền lực của Marseille là: bến cảng, tòa thị chính và CLB bóng đá OM”, đã dạy cho ông tất cả những mánh khoé, sự tinh ranh, cái lọc lõi của nó. Tất cả những thuộc tính ấy đã được Zidane đưa vào trong lối chơi của mình cũng như cách huấn luyện của mình sau này.

World Cup đầu tiên của Zidane ông ghi dấu ấn không chỉ từ những bàn thắng ở trận chung kết, mà bằng thẻ đỏ, trong trận gặp Arab Saudi, vì lỗi cố ý đạp lên ngực đối thủ khi đối thủ đã ngã. World Cup cuối cùng của ông trong màu áo cầu thủ cũng là dấu ấn của cái thẻ đỏ, bên cạnh trận đấu hay nhất sự nghiệp trước Brazil. Đó là cái chất tháu cáy của dân ngoại ô Marseille, chất tháu cáy của những người nhập cư luôn bị đưa ra ngoài lề xã hội. Nó là một phản kháng lại vốn được chất chứa từ những lần chống chọi lại với cuộc đời, chất chứa sâu trong tiềm thức. Đó cũng là một bộ mặt trong cái lưỡng diện của Zidane và bộ mặt đó khi đã xuất hiện, nó sẽ khiến người ta còn phải nhắc đến rất nhiều. Cái chất tháu cáy ấy cũng đã hiện ra vài lần khi Zidane làm HLV, mà điển hình nhất là lần bước lên sát đường biên cướp diễn đàn chỉ đạo trong ánh mắt lạ kỳ của Ancelotti. Khi ấy, hình bóng một HLV, một ông chủ đội bóng đã chính thức lộ diện rồi.

Với Les Bleus, nếu nhắc đến di sản của Zidane, có lẽ nhiều người sẽ chỉ nói đến chức vô địch 1998 và 2000, hoặc trận cầu tuyệt vời trước Brazil năm 2006. Nhưng thực chất, di sản của ông vượt xa rất nhiều. Nó không chỉ là di sản về chuyên môn mà còn là sự ghi nhận và ảnh hưởng văn hoá. Nó là một khẳng định dõng dạc của những dòng người nhập cư, mà một trong số đó, là chung tuyến đường ngược lên phương bắc của Smail Zidane 17 tuổi.

Thực chất, những trận đầu tiên của Les Bleus ở World Cup 1998 chưa thu hút người Pháp nhiều. Người Pháp mê rugby hơn bóng đá. Nhưng những chiến thắng, đặc biệt là những chiến thắng thần kỳ đến thót tim như bàn thắng vàng trước Paraguay, pha luân lưu cân não với người Ý của Baggio, cú lội ngược dòng kỳ dị trước Croatia đã khiến người Pháp hưng phấn hơn với Les Bleus của mình. Và tất nhiên, khi cơn hưng phấn lên đến đỉnh điểm, hai bàn thắng vào lưới Brazil trong trận chung kết của Zidane đã biến ông thành vị Vua mới đúng nghĩa.

Lịch sử bóng đá Pháp, từ lâu rồi, ở mỗi thời kỳ, đều có dấu ấn của những người nhập cư trong cơ thể Les Bleus. Từ Raymond Kopa cho tới Platini, từ Zidane cho tới Mbappe hôm nay, họ chính là diện mạo của Les Bleus. Bên cạnh những Blanc, tức dân da trắng, phải có những black (như Tigana, Vieira, Desailly, Thuram…) và cả beur, thứ “đặc sản bắc Phi”. Nhưng có lẽ, trừ Platini, một người nhập cư gốc Ý, sự ghi nhận cho những ngôi sao black & beur không nhiều. Chỉ đến khi Zidane xuất hiện, tất cả đều phải thay đổi. Nếu ở năm 1998 người Pháp hô vang “Zizou Presidente” thì ở 2018, cách ăn mừng của Les Bleus ở dinh tổng thống Pháp đã hoàn toàn khác. Nó thể hiện đúng những gì mà Les Bleus thể hiện trên sân: sự đa dạng về văn hoá.

Di sản của Zidane chính là điều đó: là sự ghi nhận đối với một cộng đồng ngoại vi, là sự khẳng định của những con người ngoại vi vượt trội, là tiếng nói cân bằng lại với hàng loạt vấn nạn xã hội mà dân nhập cư đã gây ra cho cơ thể nước Pháp. Nó làm người Pháp có phương tiện để thoát ra khỏi những dẫn dắt cực đoan, nhất là ở giai đoạn thế giới càng ngày càng ngập tràn trong những luồng thông tin không chân thực này.

Và chính sự khẳng định vị thế quyền năng của mình trong lòng Les Bleus, cùng với những người như 1 Thuram sinh ra lớn lên trên cánh đồng mía ở Guadeloupe; 1 Desailly sinh ra ở Accra – Ghana, Zidane đã góp phần định nghĩa lại định tính của Les Bleus. Chính người ta đã phải nhận xét về Les Bleus 1998 của Zidane là “bằng niềm say mê của mình, họ đã chứng minh khả năng kết hợp giữa người da trắng với người da màu, giữa dân bản địa và người nhập cư. Nó chứng minh rằng nước Pháp là một quốc gia không tồn tại được thói kỳ thị và một quốc gia đạt được sức mạnh từ sự đa dạng của chính mình”.

Chính nguồn cảm hứng Zidane đã khơi gợi cho rất nhiều thế hệ bóng đá sau này, như Benzema, Ben Arfa, Mbappe… Tất cả những đứa con của các gia đình nhập cư, với nguồn gốc có thể là black hay beur, với điều kiện sống ở những khu banlieues (ngoại ô) nghèo nàn, đều có quyền mơ ước một ngày mình thay đổi ngôi sao chiếu mệnh của số phận, bằng cách mà Zidane đã làm. Zidane chính là morphine của nước Pháp. Zidane cũng chính là doping cho người nhập cư. Zidane là hiện thân cho giấc mơ Mỹ phiên bản Pháp: giấc mơ đổi đời.

Và chính những con người như Zidane đã tạo ra một nền bóng đá dồi dào nhân tài tiếp nối bậc nhất thế giới hiện nay. Trên bản đồ xuất khẩu cầu thủ, Brazil, Argentina và Hà Lan đã không còn chiếm ưu thế nữa. Thời của người Pháp đã bắt đầu từ rất lâu rồi và bây giờ là thời của cả người Bỉ, người Đức nữa. Thời thế thay đổi, vì chính thế giới này đã thay đổi.

Trong cuốn sách The Mixer của Michael Cox, ở ngay chương đầu đã ghi nhận đại ý rằng “tầm ảnh hưởng của Cantona không chỉ nằm ở chỗ anh ta biến Man United thành một thế lực của Premier League mà còn là làn sóng kích thích các CLB Anh vốn dĩ khô cứng lao vào cuộc săn tìm những nghệ sỹ số 10 trên sân cỏ”. Cơn mê say những nghệ sỹ sân cỏ của người Anh hôm nay vẫn còn, khi họ vẫn bị mê hoặc bởi Hazard, bị ám ảnh bởi Cristiano Ronaldo, bị đắm chìm bởi De Bruyne… Nhưng có một thứ tài sản mà người Anh luôn thèm muốn chính là Zidane. Họ có thể biến Cantona thành một người Anh mang dòng máu bleus nhưng họ không bao giờ được thỏa cơn khát Zidane, dù chính Zidane từng nói rằng “được chơi cùng Paul Scholes là ước mơ lớn nhất”. Nhưng những nghệ sỹ sân cỏ Pháp lớn lên từ cảm hứng Zidane thì vẫn đổ về nước Anh qua mỗi thời kỳ và đó cũng là lý do có những người Anh hôm nay bắt đầu ví von Mbappe với Zidane (chỉ vì cái áo số 10) trong khi chàng trai trẻ ấy có thiên hướng của Ronaldo béo thì đúng hơn.

38521682_295501494533844_6270443770152484864_o

VÀ TƯƠNG LAI NÀO VỚI ZIZOU?

Di sản của Zidane với Les Bleus rõ ràng là quá lớn, chứ không chỉ đơn thuần trong một cái khung trẻ trung là những cầu thủ lấy cảm hứng đổi đời nhờ bóng đá từ thành công của ông, như Varane, Mbappe, Paul Pogba… hay là lối chơi đã thay đổi hoàn toàn so với 2016 mà Deschamps mới vừa áp dụng. Nhưng với di sản lớn lao như thế, Zizou có tương lai nào với Les Bleus hay không?

Đó là câu hỏi thú vị. Nó thú vị vì Zizou vừa thành công bằng chức vô địch Champions League lần thứ ba liên tiếp với Real, một kỷ lục chưa ai thực hiện được. Nó thú vị vì Deschamps vừa xuất sắc đưa Pháp lên ngôi vô địch thế giới bằng một lối chơi khôn ngoan, thậm chí đến mức lãnh cảm. Hai con người thành công với 1 vị trí mà cả hai cùng xứng đáng. Deschamps vẫn còn trong nhiệm kỳ, mà Zizou lại đang xả hơi. Có khi nào Zizou sẽ là người nối tiếp đồng đội của mình khi Deschamps cần nghỉ ngơi hay không, khi mà lịch sử Les Bleus chưa bao giờ có một HLV trưởng nào là “beur” hay “black” cả?

Đó là một câu hỏi thú vị còn chờ đáp án trả lời. Nhưng có một chi tiết mà chúng ta cũng nên quan tâm. Ông Smail Zidane đến Paris và làm việc ở công trường ngay Saint Denis, là nơi sau này là sân Stade de France mà tại đó con trai thứ năm của ông trở thành người thay đổi lịch sử bóng đá Pháp. Dường như cái tên Zidane đã gắn liền với Saint Denis, với Stade de France, với Les Bleus như là định mệnh. Vậy thì chúng ta hãy chờ đợi xem định mệnh ấy sẽ dẫn Zizou tới đâu, khi màu áo lam vẫn thèm khát có thêm những ngôi sao mới trên ngực, để khẳng định rằng họ xứng tầm ở vị trí trang trọng trong lịch sử bóng đá thế giới cùng những Brazil, Đức và Italia.

Leave a comment