CHELSEA – SARRIBALL CÒN THIẾU NHỮNG GÌ?

 

Không khó để nhìn thấy rằng từ đầu mùa giải tới giờ (tất nhiên chặng đường còn lại vẫn dài lắm để mọi nhận định sớm có thể đổ vỡ bất kỳ lúc nào), 3 ứng cử viên nặng ký nhất cho chức vô địch Premier League chính là Man City, Liverpool và Chelsea. Và trận cầu giữa Chelsea với Liverpool đêm 29/09/2018 vừa rồi xứng đáng là một cuộc chiến tầm vóc của 2 ứng cử viên nặng ký. Có thể nói, đó là trận cống hiến nhất, mãn nhãn nhất từ đầu mùa giải tới nay dù số bàn thắng chỉ là 2 và 1 điểm cho mỗi đội vẫn mang lại nuối tiếc cho chính các CĐV của cả hai bên.

Nhìn vào Liverpool, chúng ta có thể khẳng định họ không còn là một đội bóng “khó-có-thể-đặt-niềm-tin-lâu-dài” như các mùa bóng trước. Họ đã lột xác thực sự khi ở giai đoạn lịch thi đấu căng thẳng như vậy, họ vẫn thắng PSG, thua sít sao Chelsea ở Carabao Cup (một giải Cup không mấy ý nghĩa) và cầm hoà đối thủ ngay tại Stamford Bridge khi tái đấu tại Premier League. Nếu giữa tuần này họ có một kết quả khả quan ở Napoli, có thể nói họ mới là đối thủ đáng gờm nhất cho tất cả những ai có tham vọng ở cả Premier League lẫn Champions League.

Nhưng bài viết này chúng ta không bàn về Liverpool mà tập trung vào Chelsea. Họ đã chơi cực tốt, cực hấp dẫn trước Liverpool dù thực tế họ không thể thắng, và ít nhất có 3 lần thoát chết vì các cầu thủ Liverpool không tận dụng tốt cơ hội. Song, nếu so sánh với chính Chelsea kể từ khi Abramovich đến, chưa bao giờ chúng ta thấy họ chơi gợi cảm (sexy) thế. Cái mà ông chủ người Nga muốn đã tồn tại ở Stamford Bridge, và đang dần hình thành thành một chuỗi DNA của Chelsea: chơi kiểm soát bóng (possession); chơi tấn công trực diện và đa dạng; chơi tiết kiệm động tác bằng cách xử lý kỹ thuật tinh tế. Có lẽ, từ nay trở về sau, Abramovich sẽ chỉ cười và cười và cười mãn nguyện khi nhìn Chelsea trình diễn mà thôi. Đơn giản, nền tảng này nếu được thiết lập, nó sẽ thành thói quen, thành văn hoá và triết lý của Chelsea và những ai kế tục Sarri sau này cũng sẽ phải tuân thủ nó một cách triệt để.

Nhưng hãy trả lời câu hỏi này: “Chơi như thế, Chelsea vô địch được hay không?”.

Câu trả lời “Được” hay “Không được” đều là vội vã ở thời điểm này. Điểm số đang cho thấy Chelsea có khả năng lên ngôi vô địch ở cuối mùa. Lịch sử cho thấy, điểm số “an toàn” để có thể vô địch Premier League là 90 và hiện nay, Chelsea còn thiếu 73 điểm nữa khi vẫn còn 31 vòng đấu. Nhưng nếu tính trung bình số điểm cần phải có mỗi trận (2.35 điểm) để đủ 90 điểm cuối mùa, rõ ràng nhiệm vụ của Chelsea rất khó (tương tự của Man City và Liverpool). Chelsea cần rất nhiều chiến thắng nữa, vì mỗi chiến thắng sẽ để lại dư địa an toàn (số lượng trận mất điểm) cho họ được nới rộng thêm. Mà để chiến thắng, một đội bóng cần gì? Chắc chắn là cần ghi bàn.

Chelsea 1

Nếu nhìn vào lối chơi của Chelsea, chúng ta sẽ thấy cực rõ cả đội bóng đều phải chơi ít chạm (1-2 chạm là cùng), xử lý bóng cực nhanh để duy trì kiểm soát bóng. Duy nhất một cá nhân được quyền tự do cầm bóng là Eden Hazard và lựa chọn đó là đúng. Cơ bản Hazard là cầu thủ có kỹ thuật cá nhân tốt nhất ngoại hạng Anh hiện nay và Sarri đang dùng anh như một số 10 hiện đại, một “Messi của Chelsea”. Trong khi đó, Jorginho lại là cầu thủ điều phối bóng, cầm nhịp trận đấu và là cỗ máy phát động chủ yếu. Các đường chuyền phát động phần lớn đều khởi nguồn từ Jorginho và cầu thủ con cưng này của Sarri cũng là người luôn xuất hiện ở các vị trí an toàn để đồng đội giải toả áp lực từ đối thủ. Còn Kante, Sarri đã đưa anh lên đá một vị trí khác so với những gì người ta vẫn hình dung về anh. Kante không còn là một tiền vệ thu hồi bóng đơn thuần nữa. Nói theo cách của dân chơi Football Manager, anh hoạt động như một Carrilero, một dạng con thoi kiểu Ý. Và với sự hỗ trợ của Kante cùng Kovacic, Chelsea hình thành rất rõ hai “tiêu điểm” nổi bật là Jorginho-Hazard mà trong đó, một người phát động và một người sáng tạo, tổ chức các đợt công thành.

Trong lối chơi chung đó của Chelsea, Olivier Giroud đóng góp rất nhiều vào lối chơi chung. Chúng ta nhìn thấy rất rõ trong trận Liverpool vừa rồi, Giroud chơi “sáng nước” hơn hẳn hồi anh còn ở Arsenal. Tự tin hơn, xử lý bóng kỹ thuật hơn rất nhiều, Giroud đóng vai một Defensive Forward hiệu qủa để đồng đội có thể có cơ hội uy hiếp khung thành đối phương. Nhưng cũng chính Giroud, và cả những người chơi cùng vị trí với anh, đang là vấn đề rất lớn của Sarri lúc này. Nếu chỉ biết tạo áp lực lên hàng tiền vệ đối thủ, chỉ biết di chuyển rộng kéo giãn hàng thủ đối phương tạo cơ hội cho đồng đội thì chưa đủ. Một tiền đạo là phải ghi bàn và khi tiền đạo của Sarri chưa thể ghi bàn, đó chính là điều đáng ngại.

Nhìn vào thống kê chúng ta sẽ giật mình. Tay săn bàn chủ lực của Chelsea lúc này vẫn chỉ là Hazard và rõ ràng, một mình Hazard là không đủ. Có thể, chúng ta sẽ nhìn vào cách Les Bleus lên ngôi vô địch mà Giroud không ghi được bàn nào để biện minh cho vai trò của Giroud, với cách nói rất chung chung là “đóng góp vào lối chơi chung” nhưng so sánh như vậy là khập khiễng và ngụy biện. Để vô địch World Cup, Les Bleus chỉ cần hoàn thành tốt 7 trận và nếu Giroud không ghi bàn trận nào trong 7 trận ấy, đồng đội anh hoàn toàn có thể làm thay việc đó. Còn Premier League là một giải đấu 38 vòng và không thể nào cả 38 vòng chỉ trông đợi vào một cá nhân là Eden Hazard. Kể cả khi Hazard khoẻ mạnh sung sức không hề dính chấn thương đi nữa, trông đợi đó vẫn chỉ là một ảo tưởng không hơn không kém.

Hãy nhìn vào mùa giải 2007/08, mùa giải mà thực chất Ferguson đã làm bất ngờ tất cả khi để Man United chơi thực tế với đội hình 4-6-0. Trong đội hình ấy, Rooney di chuyển theo trục dọc còn Tevez thì di chuyển rộng để kéo giãn đối thủ tạo điều kiện cho Ronaldo toả sáng. Và đó là mùa Ronaldo ghi tới 42 bàn cho Man United ở mọi mặt trận. Nhưng rõ ràng Man United không chỉ dựa vào Ronaldo. Khi có cơ hội, Rooney và Tevez vẫn phải thể hiện bản lĩnh săn bàn, chứ không phải hoàn thành nhiệm vụ chim mồi. Cặp Rooney-Tevez cũng góp tới 37 bàn (Rooney 18, Tevez 19) ở mọi mặt trận cho Man United. Và đó là lý do lớn để tạo nên một nhà vô địch ấn tượng ở mùa 2007/08.

Còn Sarri lúc này có gì? Morata và Giroud không hề cho thấy họ có khả năng trở thành sát thủ khi cần thiết. Morata, vốn được kỳ vọng chơi như một tiền đạo toàn diện (complete forward) nhưng mới chỉ đóng góp duy nhất 1 bàn cho Chelsea tính đến lúc này. Hãy thử tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra trước Liverpool đêm cuối tuần vừa rồi nếu Sarri có một trung phong sát thủ, vừa biết đóng góp vào lối chơi chung cho Hazard tỏa sáng, lại vừa biết chớp cơ hội để tạo dấu ấn cá nhân cho mình? Chắc chắn, lúc ấy Chelsea đã có 3 điểm chứ không phải chỉ một trận hòa đơn thuần.

Và khi quay lại với trận cầu ấy, hãy nhìn vào một chi tiết bên phía Liverpool. Daniel Sturridge vốn dĩ không phải cầu thủ ưa thích của Klopp và với chấn thương như mãn tính của mình, anh cũng ít được ra sân kể từ khi Klopp về cầm quân. Nhưng khi Liverpool thiếu vắng một chút gì đó để có thể có bàn thắng, Sturridge đã ghi bàn. Và cú sút từ ngoài vòng cấm của anh là khá “khác lạ” so với lối chơi thường thấy của Klopp, vốn dĩ hay ăn bàn ở các tình huống phối hợp cận thành nhiều hơn. Nhưng nó chính là khác biệt và nó cho thấy một trung phong là phải thế. Trong khi đó, ở Chelsea, Sarri rõ ràng đang thiếu một cầu thủ trung phong thực thụ có khả năng hiểu và thể hiện nhiệm vụ của mình bằng các tình huống cụ thể trên sân.

Giờ thì chúng ta đã hiểu Chelsea đang thiếu gì. Và nếu Abramovich tỉnh táo, kỳ chuyển nhượng mùa đông là lúc ông nên tặng Sarri một món quà nào đó. Nên nhớ, ở Napoli, Sarri từng có Higuain, một cầu thủ có trình độ hơn nhiều so với Olivier Giroud và Morata.

 

Chelsea 2

Chú thích hình ảnh: Vị trí quân bình của Chelsea theo các thống kê pass map của họ từ đầu mùa giải. Mũi tên liền là hướng di chuyển, mũi tên rời là hướng chuyền bóng.

Leave a comment